Tôi

1987:
Hắn sinh ra trong một gia đình nghèo có 3 anh em thuộc xã Mường Sang, Mộc Châu. Nhà hắn nghèo vì Bố Mẹ làm nông nhưng không có ruộng, bởi vậy gia đình hắn làm rất nhiều công việc khác nhau để mưu sinh. Những năm đầu sơ sinh hắn ốm đau triền miên, trong tình trạng suy dinh dưỡng trên vai phải hắn có dấu tích của những lần tiêm. Thật may mắn những lần ốm đau thập tử nhất sinh đó không cướp đi cơ thể cò hương của hắn.

1992:
Cách đây 27 năm về trước Bố Mẹ tôi ở nhờ một căn nhà tập thể đang bị phá giở, nó rộng khoảng 30m2. Được chia làm đôi, bện trong là nhà một bác làm ở nhà máy Xí Nghiệp 19- 8. Nhà tôi ở phía ngoài một bên là tường gạch đã mục, 1 bên vách đất được làm bằng bùn với rơm. Cảnh ở nhà tập thể chắc bạn cũng hình dung là, nhà bên kia làm gì là bên này biết hết. Tôi còn nhớ rất rõ cái bếp bằng vách đất nhà tôi luôn trong tình trạng ngập nước, mỗi lần nấu cơm bằng bếp củi nhóm bếp là cả một vấn đề. Có lần buổi tối tôi giúp Mẹ bê nồi canh từ bếp lên nhà để ăn cơm, trời tối tôi bước hẫng làm đổ nồi canh nóng vào người bị bỏng cả ngực và cánh tay phải của mình. Tay phải tôi vẫn còn một vết sẹo dài khoảng 8 cm ở gần cổ tay.

1993:
Ngôi trường đầu đời của tôi chính là lớp 1, nó nằm trên một ngọn đồi nhìn xuống bên dưới là cánh đồng lúa Na Bông, trước mặt là một dãy núi đá vôi cao khoảng 200m. Mỗi lần trời mưa là cái lớp học của chúng tôi bị dột do mái ngói đã bị hỏng chưa thay, những cái bàn chỉ đóng 2 mặt, cái ghế chúng tôi ngồi bị hư thỉnh thoảng sập, nếu ngồi không cân nhau. Học lớp 1 nhưng mà tôi có thể nấu cơm giúp Bố Mẹ rồi. Nấu thật ra chỉ là cơm độn khoai hoặc ngô nếp và rau lang luộc các bạn ạ.

1995:
2 năm sau thì Bố Mẹ tôi mua được căn nhà tập thể đó tổng là 30m2, khi nhà bác bên cạnh chuyển đi, đó chính là căn nhà mà bây giờ nhà tôi vẫn đang ở nó nằm bên tay phải trên trục đường đi vào (Pha Luông nóc nhà của Mộc Châu). Học lớp 2 anh em chúng tôi đ biết đi kiếm tiền bằng cách buổi chiều đi vào trong Sườn Lườn lấy bông chít về bán kiếm 5 000 đồng -10 000 đồng (Nếu bạn nào đi vào Pha Luông sẽ phải đi qua sườn lườn).

1998:
Mùa hè năm đó lần đầu tiên tôi đi làm thuê (Nhổ cỏ ở vườn đỗ) cho chính nhà bạn học cùng trường với ngày công 20 000 đồng.

Học cấp 2 tôi phải đi bộ lên trung tâm xã để học cách nhà khoảng 2 km. Tôi nhớ cái xã của tôi bán kính 1 km mà chưa được một 100 nóc nhà. Hết lớp 9 thì vào lớp 10 may mắn tôi đỗ vào trường huyện Mộc Lỵ. Trường Mộc Lỵ cách nhà tôi khoảng 8 km. Trường của tôi nằm lưng tựa vào núi, mặt hướng xuống trung tâm huyện, các dãy lớp học nhà cấp 4 được xây theo kiểu ruộng bậc thang chạy theo sườn núi.

Bạn biết không, những năm tháng học cấp 3, với ba anh em đi học đúng là một gánh nặng đối với Bố Mẹ tôi. Có những hôm đêm tối cả 3 Bố con tôi cùng các thanh niên trong xã đi bốc gỗ thuê nằm trên cái thùng xe bẩn không khác gì xe lợn. Đi quãng đường dài hàng 60 km đường xấu để xuống điểm tập kết gỗ được dấu dưới lòng suối. Bốc gỗ hoàn toàn trong đêm tối với 1, 2 cái đèn bin các bạn. Lúc về đầy 1 xe gỗ và chúng tôi nằm trên đống gỗ đó mùi gỗ, mùi bùn, mùi phân trâu nó tạo thành một mùi thật khó tả cảm giác muốn bít hai lỗ mũi vào. Nếu gỗ mà sập thì tất cả như xong. Và nhưng đêm nằm ngủ ở đống rơm ủ cho bò ăn, nằm mà những con bọ nó cứ bò lần dần lần dần…với cái rét và sương ở Mộc Châu mọi thứ trở lên cực kỳ khắc nghiệt….sáng trở về nhà đi học trong tình trạng ngủ gật các bạn ạ…chuyện này là thường xuyên bởi vậy người tôi cũng không quá 60 kg. Học xong 12 mặc dù gia đình khó khăn nhưng, Bố Mẹ vẫn tạo điều kiện cho tôi đi học, thay vì ở nhà làm. Đó chính là hành trình tôi bắt đầu đi buôn bán để kiếm tiền đi học.

Vào một buổi sáng, tôi và Mẹ làm cỏ ở ruộng xong sớm hết việc. Tôi bảo Mẹ cho vay 100 000 đồng làm vốn đi vào bản Căng Tị mua mơ mang về ra chợ bán. Đây cũng chính là lần đầu tiên tôi đi buôn. “Học xong 12 điểm yếu của tôi chính là giao tiếp, tôi rất ít nói đó cũng chính là điểm yếu tới thời điểm này tôi vẫn đang chiến đấu và cố gắng khắc phục hoàn thiện nó” Nhưng chính điểm đó khi đi buôn bán thì đó giúp tôi lúc nào cũng mua được nhiều hàng (Mọi người bảo tôi hiền và thật quá đôi khi đến khờ khạo) Chính điều này đã không bảo vệ được tôi khi xuống Hà Nội… đó là một câu chuyện dài tôi sẽ kể cho bạn ở phần sau. Còn khi ở quê tôi nhất là người dân tộc họ rất thật thà có sao nói vậy không vòng vo, nhà không bao giờ khóa cửa hai nhà giáp nhau cái rặng mùng tơi và cúc tần. Chạy qua nhà nhau ăn nhãn và xoài là bình thường. Khách tới nhà họ quý toàn đãi thứ ngon nhất…. Bạn thấy đấy cuộc sống nó bình yên, mọi người thật thà và giúp đỡ nhau hết sức như anh em.

Đây là “Thiên Thần” đã chắp cánh ước mơ cho tôi xuống Hà Nội học.

Tôi buôn rất nhiều thứ theo vụ mùa từ Mơ, Mận, Vỏ Nhớt, Sắt Vụn… tôi vào cái bản Căng Tị đó là một bản vùng biên, Nếu bạn đi vào cửa khẩu sẽ thấy 1 đường đất bên tay phải ở chân dốc dài nhất chuẩn bị lên đồn. Đi sâu vào bên trong khoảng 1 h đồng hồ đường rừng hai bên chỉ là rừng măng đắng dài hàng Km mới có 1 nóc nhà sàn đìu hiu nằm bên sườn núi. Đi qua một con suối vượt qua một dãy núi dài để vào được bản căng tị vùng biên. Đó là một bản nằm dưới một thung lũng bên kia là nước bạn Lào. Ở đây có một nguồn hàng rất phong phú do giáp vùng biên nhưng đường vào tới bản không dễ dàng chút nào. Tôi đã ngã rất nhiều lần trong những lần trở hàng từ trong bản ra… Đầu gói trái của tôi vẫn còn một vết dài do những lần đo đường để lại.

Còn tiếp…